Họa vô đơn chí
Ngôi nhà nhỏ 20m2 của
đôi vợ chồng nghèo Lê Văn Anh, Phạm Thị Tiết nằm bên tỉnh lộ 580 (nối
thị trấn Ái Tử với Bắc Cửa Việt, huyện Triệu Phong). Người chồng 40
tuổi bị teo cơ chân trái, cơ thể chưa đầy 30 cân, tóc đã bạc vì vòng
quay cơm áo, tiền thuốc cho con một hai năm một lần vào bệnh viện cưa,
mổ chân.
“6 tháng tuổi, tui bị
phỏng nước sôi, phải tiêm thuốc không may bị teo chân. Tuổi thơ nhắc
nhói chăn trâu, đến 8 tuổi mới có điều kiện đi học. Năm 1989, tui thi
đỗ vào Khoa Hóa, Trường Đại học Tổng hợp Huế. Sau hai tháng theo học,
đến lúc khám sức khỏe không trốn được cái chân tật, tui cố năn nỉ bác
sĩ, nhưng họ nói sớm muộn nhà trường cũng phát hiện, thế là nuốt nước
mắt trở về nhà”, anh Anh kể.
Về quê, người thanh
niên tật nguyền này chọn nghề sửa xe đạp, đến năm 1993 thì lập gia đình
với người con gái mồ côi ở cùng quê. Một năm sau, anh chị sinh con gái
đầu lòng là bé An. Lúc An 5 tuổi, trong một lần đi học mẫu giáo, tai
nạn giao thông đã cướp mất chân trái của em. Biết tin, mẹ nó bước được
mấy bước thì khuỵu xuống, còn tui nhắc nhói đến chỗ tai nạn, kịp van
lên được mấy tiếng: "Bà con ơi cứu con tui với", anh Anh đau xót nhớ
lại.
“Đã nghèo lại gặp eo,
người gây tai nạn là một thanh niên cùng làng nghèo kiết xác, lái xe
tải chở đất thuê cho chủ xe ở thị xã Quảng Trị. Bây giờ cậu ấy có gia
đình rồi, vẫn thường lui tới đây; trông cậu ta rất buồn mỗi khi nhìn
con bé nhắc nhói cái chân”.
Sau khi bị cưa cụt
chân, cứ 1 đến 2 năm một lần, bé An lại phải vào bệnh viện cưa phần
xương đâm ra khỏi lớp thịt. Đến nay số lần em bị cưa, mổ đã lên tới 9
lần.
Tình bạn
Chị Tiết làm 3 sào
ruộng mỗi năm 2 vụ, được chừng 1 tấn thóc. Nếu bé An không bị bệnh, số
thóc này cộng với tiền sửa xe đạp của anh Anh đủ nuôi sống gia đình.
Tuy nhiên, cứ 1-2 năm một lần, họ phải chạy vạy đủ số tiền 8 triệu đồng
để đưa con vào bệnh viện cưa, mổ chân, đó là chưa kể tiền thuốc, tiền
bồi dưỡng sức khỏe và lắp chân giả cho con.
Chị Tiết nhìn con nói
trong nước mắt: “Cực chi vợ chồng tui cũng chịu được, nhưng hễ nhìn
thấy con vật vã đau đớn, nhất là những lúc trở trời, ruột gan tui như
đứt ra từng đoạn”.
“Con bé có nhóm máu
AB, thường hiếm đối với phụ nữ, nên khi bị tai nạn, mấy anh ở bệnh viện
tình nguyện cho máu. May có cháu Hường đèo nó đi học mỗi ngày từ đầu
lớp 4 cho đến nay. Ông trời còn thương vợ chồng tui, thương con bé, cho
cháu có được người bạn tốt như rứa”.
Cô Hoàng Thị Bình,
Hiệu trưởng Trường THCS Triệu Hòa cho biết: “Năm lớp 5, An đã đạt giải
nhì huyện, giải 3 tỉnh các môn văn và toán. Thành tích học tập của An
rất đáng khen ngợi, bên cạnh là sự giúp đỡ, động viên và chia sẻ sâu
sắc của người bạn học cùng lớp Phạm Thị Hường”, cô Bình cho biết thêm.
Hường con thứ nhì
trong gia đình có 5 chị em, ba mẹ làm ruộng thuộc diện hộ nghèo. Hường
học bài trên chiếc bàn gỗ ép vừa đủ đặt cuốn vở. Em cho biết ba em đi
phụ hồ, mẹ đi buôn chuối.
Tôi hỏi nhà em có làm
ruộng không. “Có chứ, nhưng gặt xong rồi, lúa bán để trả nợ cũng gần
hết rồi”, Hường cười hiền. Nhìn quanh, ngôi nhà xây cấp bốn chưa tô
trát trông rất tuềnh toàng, bên trong ngoại trừ chiếc bàn nhỏ của
Hường, có 3 chiếc giường, trong có 1 giường sắt lò xo cũ, 2 chiếc
giường tre ọp ẹp. Chăn, gối trên cả ba chiếc giường này đều bằng bao
cát, những chiếc bao cát đào được ở những hố rác, bồn đốt của Mỹ hồi
trước, vá chằng vá đụp lại với nhau.
“Bạn An đau ốm thường xuyên, đi lại khó khăn nên rất cần được giúp đỡ, động viên và chia sẻ” - Hường tâm sự.
Theo Phan Thanh Bình
Công An Nhân Dân