Dùng một bộ hồ sơ giả, chúng
tôi đến Lớp Mầm non Tư thục Phương Linh (số 279/48 lô A, cư xá Âu Cơ,
phường 5, quận 11 -TPHCM) để xin làm bảo mẫu. Những ngày có mặt tại
đây, chúng tôi nhiều phen “nổi da gà” khi chứng kiến cách chăm sóc trẻ
của cô giáo, bảo mẫu.
Không ăn lại đồ ói sẽ bị bạt tai, nhéo...
Ngày 18/11, ngày đầu tiên nhận việc, tôi được bảo mẫu Nguyễn Thị
Hoàng Sanh phân công chăm 5 bé ăn. Bà Sanh chỉ giao một chiếc muỗng và
một tô cơm. Ngay buổi cho ăn đầu tiên, tôi phải rùng người bởi cách
“má” Sanh ép các bé ăn. Đứa nào ngậm cơm hoặc khóc nhè là lập tức bị
“má” Sanh đánh vào đầu kèm những câu chửi mắng: “Bốp... Trời
ơi là trời, mới ăn mà ói rồi. Ăn, ăn vô, không tao đánh mày chết...!”.
Tiếng la to của bà Sanh với bé Tường Phát khiến đám trẻ co ro sợ hãi.
Trong nhóm trẻ tôi cho ăn có bé Bu - Chê (khoảng 2 tuổi) ăn rất
chậm. Thấy thằng bé không chịu ăn, bà Sanh đến giựt tô cơm trên tay tôi
và đút cho nó. Được vài muỗng, do bị “nhồi” nhiều quá nên Bu - Chê nôn
ra hết, thằng bé sợ hãi khi bị bà Sanh tát tai nên khóc càng to và nôn
càng nhiều. Bà Sanh tiếp tục dùng chiếc muỗng nhựa thúc mạnh thức ăn
vào miệng bé Bu - Chê, làm tróc da bên trong môi chảy máu. Không chịu
được, tôi liền đến ngăn bà thì bị bà quát: “Mày đứng ra, mày làm quá nó
lừng!”.
Sau khi thằng bé nôn hết, bà Sanh dùng nước lã pha vào những thứ nó
vừa ói trộn lên đút nó ăn tiếp. Thằng bé với nét mặt sợ hãi nhìn “má”
Sanh chằm chằm rồi líu ríu nuốt từng muỗng thức ăn. Sau những giờ phút
kinh hoàng này, những đứa trẻ còn lại với khuôn mặt sợ sệt, ăn vội
những muỗng cơm “má” Sanh đút.
Hầu như ngày nào cũng có trẻ nôn. Bé Minh Đăng bị cảm nên ăn khó,
vừa được nửa phần cơm, nó đã nôn ra hết. Ngoài Minh Đăng còn một bé gái
khác cũng nôn ra. Những đứa thường nôn ói khi ăn sẽ được “má” Sanh yêu
cầu đứng dậy, cầm một cái tô hứng dưới cằm. Khi tôi định mang hai tô
này đi đổ thì bà Sanh ngăn lại: “Mày đổ rồi chiều tụi nó đói, ba mẹ nó
mắng vốn tao chứ mắng vốn ai. Để đây, lát tao cho ăn”. Tôi nói: “Hay để
em lên lầu lấy thức ăn khác!”. Bà Sanh tỉnh queo: “Còn đâu mà lấy!”.
Vừa cho ăn, bà Sanh vừa chửi. Một thằng bé khác tên Thịnh bị ói khi ăn
cũng bị “má” Sanh dùng tay ký vào trán. Nó khóc thét. Bà tiếp tục nhéo
vào bụng, rồi đút cơm lia lịa khiến nó nuốt không kịp.
|
 Từ
trái sang, từ trên xuống: 1. Cô Bình đang dùng dép quất vào người một
bé gái. 2. Một bé tè ra quần bị “má” Sanh “xử”. 3, 4. “Má” Sanh lấy tô
hứng khi một bé ói và thẳng tay ký vào đầu. (Ảnh: NLĐ)
|