Thiếu “triết lý giáo dục”
Trong
mấy lần hội thảo về ngành sử học, về đổi mới môn sử trong nhà trường,
rồi câu chuyện học sinh không thích môn sử, vấn đề sách giáo khoa cũng
đã được nêu lên.
Nguyên nhân là chúng ta
không đổi mới cơ chế thực hiện làm sách giáo khoa. Rất nhiều những đồng
nghiệp thân thiết của chúng tôi đang nằm trong cơ chế ấy.
Chúng tôi rất tôn trọng
các anh ấy như người thầy của mình. Nhưng cơ chế cũ khiến các anh vẫn
chưa thoát ra cách làm cũ, vẫn là một nhóm thầy trò với nhau, có khi uy
tín của thầy khiến cho phía dưới thì không đóng góp, không phản biện
được nhiều, phía trên thì không tránh khỏi chủ quan. Hệ thống giáo dục
của ta có cái dở ở chỗ ấy.
Để sửa đổi cơ chế này,
đơn giản nhất là phải làm thật chắc, thật tốt chương trình chuẩn mực.
Trong đó, phải đưa ra được triết lý nói chung của các bộ môn, trong đó
có môn sử. Người ta vẫn bàn về các vấn đề giáo dục gặp khó khăn trong
lúc chuyển đổi này (chuyển đổi từ cơ chế nhà nước quản lý tuyệt đối
sang cơ chế thị trường, chuyển đổi từ xã hội truyền thống sang xã hội
hiện đại, từ cái xã hội mà chúng ta chỉ có một chuẩn mực duy nhất là
nền văn hiến Trung Hoa sang những chuẩn mực của thế giới thời hội
nhập).
Tôi cho cái quan trọng
nhất là chúng ta đang thiếu một triết lý. Các cụ khởi xướng phong trào
Duy Tân từ hồi đầu thế kỷ XX đã đưa ra triết lý này, đó là “thực học và
thực nghiệp”. Học cái gì và làm cái gì cho phù hợp với đời sống hiện
tại. Tôi cho rằng, mấy chữ “thực học và thực nghiệp” là đầy đủ và còn
nguyên ý nghĩa thời sự.
Sách giáo khoa vẫn còn “xa” cuộc sống
]Đứng trên quan điểm triết lý ấy, ta thấy rằng, nền giáo dục hiện nay
đang trang bị cho các em có nhiều cái thừa và nhiều cái thiếu. Trong xã
hội truyền thống, cái căn bản của giáo dục là dạy “đạo lý làm người”,
sau đó là năng lực sử dụng con người (để làm quan, để vào “nhà nước”,
để đối xử với xã hội).
Sang thời kỳ hiện đại,
học làm người vẫn là cái quan trọng, nhưng có một cái quan trọng không
kém là học cái gì để ứng dụng vào đời sống, từ việc đơn giản nhất là
hướng nghiệp cho mỗi con người sống bằng nghề của mình cho đến việc
cống hiến cho sự phát triển của xã hội. Nếu chúng ta soi vào chương
trình học tập hiện nay, sẽ thấy có rất nhiều cái thừa, có cái mình học
nhiều nhưng không dùng đến vì nó quá xa. Ví dụ như chương trình toán
của chúng ta rất nặng, như toán lượng giác mà tôi học từ xưa, gần như
không sử dụng sau này.
Vì vậy đặt ra câu hỏi
học cho số đông thì học đến mức nào là vừa. Những ai định hướng nghề
nghiệp tiếp tục đi theo chuyên môn ấy thì học sâu. Số còn lại nên tập
trung học phương pháp. Như thế chúng ta phải cân nhắc nội dung, thời
lượng đầu tư để định ra chương trình phù hợp. Thời đại này thông tin
quá nhiều, chất lượng sống và chất lượng lao động ngày càng cao. Trong
khi đó, cuộc đời con người vẫn chỉ chừng ấy thời gian, một ngày vẫn chỉ
24 tiếng đồng hồ. Cho nên sự lựa chọn đầu tiên đối với mỗi đứa trẻ cho
đến các phụ huynh và mỗi người chúng ta cho đến các nhà quản lý phải
tính đến thời gian. Tôi học cái gì, tại sao không học cái này mà học
cái kia...
Nguyên lý của sự lựa
chọn chính là “thực học”. Chính trị có cần không? tôi nghĩ là cực kỳ
cần thiết, nhất là ý thức công dân. Trong khi đó môn chính trị của
chúng ta lại thiên về những thứ bề ngoài hình thức. Trong nền học vấn
thiên về “hư học” (không thực chất) người ta có thể học thuộc lòng, nói
đi nói lại nhiều lần mà rốt cục không tác động nhiều đến ý thức của
người ta. Học cái gì, không học cái gì, đó chính là cái chương trình.
Chương trình cần phải xác định trước, sau đó mới soạn sách giáo khoa
cho phù hợp với cái chương trình chuẩn đó. Có chương trình chuẩn, anh
mới có thể đánh giá được sách giáo khoa đã đạt chưa, mới có thể đánh
giá được học sinh giỏi kém thế nào.
Khi
có chương trình chuẩn mực rồi, thì chúng ta phải phát huy tối đa năng
lực sáng tạo, các sáng kiến, đặc biệt trong ngành giáo dục, các phương
pháp giảng dạy (truyền thụ trực tiếp và sách giáo khoa). Không phải
ngẫu nhiên mà các nước có nhiều bộ sách giáo khoa, trong đó có những bộ
sách tồn tại rất lâu. Cái đó hoàn toàn do thị trường, do nhu cầu đời
sống lựa chọn. Chương trình sách giáo khoa ấy phải mang lại hiệu quả
cho người học trong thi cử và trong cuộc sống.
SGK cần chú trọng “phương pháp tư duy”
Trong sách giáo khoa,
chẳng hạn như môn lịch sử chẳng hạn, người ta thường cho rằng lịch sử
là trí nhớ. Tôi đã nói nhiều lần rằng, đừng biến sử học thành cái khổ
sai của trí nhớ, nhất là trong thời đại có thể ứng dụng khoa học công
nghệ, tri thứ có thể được lưu giữ trong sách, trong ổ nhớ máy tính, ta
chỉ mất ít thời gian để lấy ra. Quan trọng nhất trong sử học là phương
pháp tư duy, những bài học lịch sử, thì sách giáo khoa lại quá thiếu.
Tôi lấy ví dụ, mới đây
có một bài báo phê phán chuyện thi cử của các cháu, có đưa ra bài làm
của một cậu học sinh viết về sự kiện Bác Hồ sang Pháp và lãnh đạo kháng
chiến chống Pháp, đại ý thế này: Bác Hồ mong muốn hoà bình, nhưng bọn
thực dân không chịu, Bác sang tận bên Pháp thuyết phục, thuyết phục
không được, chúng vẫn quyết xâm lược nước ta. Bác tức mình về lãnh đạo
nhân dân đánh cho chúng một trận, và Pháp thua ở Điện Biên Phủ.
Đoạn kể ngắn này bị chê
là hành văn tuỳ tiện, không nghiêm túc, nhưng là người làm sử, tôi cho
rằng, ai dạy cháu đó được như vậy là thành công. Bởi vì cậu ấy vẫn giữ
được bài học lịch sử “người VN muốn hoà bình, nhưng không được, bắt
buộc phải chiến đấu đến cùng để có hoà bình”, không cần bắt buộc cháu
ấy phải nhớ ngày này Bác đi sang Pháp, ngày nọ Bác ký Tạm ước... Cái đó
cũng cần đối với các cháu say mê môn sử, nhưng với nhiều cháu khác, có
thể sẽ dễ dàng lấy ra từ sách hay máy tính. Cháu nhớ được tinh thần
lịch sử như thế là tốt rồi...
Cái làm nên sự hấp dẫn
của sách sử là sự chân thực và công bằng. Nhưng sách sử chỉ cho các em
biết trong một trận đánh, ta bắn rơi bao nhiêu máy bay địch, nhưng
không nói rõ ta hi sinh bao nhiêu người để các em biết chân thực cái
giá của chiến thắng. Khi các em tiếp xúc với những nguồn tài liệu chân
thực khác và biết thêm, độ tin tưởng của các em về sách giáo khoa sẽ ít
đi.
Theo Vietnamnet
"Để biết mọi thứ về HOSTING hãy xem” www.hosting.net.vn