Hẹn
hò mấy lần rồi tôi cũng gặp được Nguyễn Ngọc Sơn tại nhà anh nơi sườn
đồi hoang vu rìa “thị xã bị bỏ quên” Phú Thọ. Đợt này Sơn khá bận,
ngoài việc lên lớp, đi chạy thận nhân tạo, Sơn tất tả với các cuộc nói
chuyện, giao lưu với học sinh, sinh viên, đoàn viên ở các xã. Các cơ
quan đoàn thể mời Sơn đến để được nghe anh kể chuyện cuộc đời mình.
Nguyễn Ngọc Sơn sinh
năm 1979, trong một gia đình quân nhân nghèo. Bố Sơn là Trung tá Nguyễn
Ngọc Minh, hiện đang làm việc tại Trường trung học Công nghiệp Quốc
phòng Phú Thọ. Mẹ Sơn là bà Đỗ Thị Loan, công tác cùng cơ quan chồng,
song đã nghỉ hưu.
Tuổi thơ của Sơn chỉ
là những bữa cơm độn sắn với rau cháo mắm muối. Chính những ký ức nhọc
nhằn đó đã tạo cho Sơn một nghị lực mạnh mẽ.
Khoảng thời gian giữa
năm lớp 10, tự nhiên Sơn thấy mệt rã người, chân tay mỗi ngày thêm mọng
nước và mí mắt cứ sụp xuống. Bố mẹ Sơn rụng rời khi bác sĩ kết luận Sơn
bị viêm cầu thận rất nặng, phải tiêm kháng sinh liều cao. Bác sĩ tiêm
kháng sinh nhiều đến nỗi hai cánh tay Sơn chai cứng, không còn đâm nổi
kim tiêm vào nữa.
Vừa điều trị, mẹ Sơn vừa đèo con đi học để
cho Sơn hoàn thành hết chương trình lớp 10. Sang năm lớp 11, bố Sơn xin
nhà trường cho nghỉ một năm để Sơn có điều kiện trị bệnh ở Hà Nội.
Sau khi điều trị tạm ổn bằng tây y, thì đến hành trình trị bệnh bằng đông y. Hễ nghe ở đâu có bài thuốc hay dù trong Nam hay ngoài Bắc bố mẹ Sơn cũng lặn lội mua về cho con.
Biết rằng, căn bệnh
này có chữa cũng không khỏi được, hơn nữa cần nhất là sự tĩnh tâm, nên
ai cũng khuyên bố mẹ Sơn cho con nghỉ học. Bố mẹ Sơn muốn giữ mạng sống
cho con, nên cũng khuyên con nghỉ học chữa bệnh, song Sơn nhất quyết
xin bố mẹ cho học tiếp. Thế là 2 năm trời đằng đẵng, ngày nào mẹ cũng
đưa đón Sơn trên chiếc xe đạp cà tàng đến lớp bất kể nắng mưa. Khi đó,
cơ thể Sơn phù nề, da xanh tái và yếu tới mức không thể tự đạp xe đến
trường được. Nhưng cậu học sinh bệnh tật, nặng chỉ trên dưới 40kg ấy đã
không phụ công bố mẹ khi mang về tấm bằng khen học sinh giỏi cấp tỉnh
môn Văn.
Nỗ lực của Sơn đã
được đền đáp xứng đáng khi anh đỗ cả hai trường là Đại học Sư phạm Hà
Nội và Đại học Sư phạm Thái Nguyên. Ngày Sơn về nhập học ở Hà Nội, hành
trang nặng nhất của anh là những bọc thuốc nam.
Suốt 4 năm học đại
học, Sơn không hề hé lộ cho ai biết anh bị bệnh hiểm nghèo, bởi anh
không muốn bạn bè và người đời nhìn anh bằng con mắt thương hại. Cứ đợi
đêm khuya, khi hàng xóm đi ngủ, Sơn mới mò dậy sắc thuốc. Có lần, mệt
quá, ngồi trông nồi thuốc, ngủ gật dúi cả đầu vào bếp, cháy mất nửa mái
tóc.
Thân mang trọng bệnh,
song thương bố mẹ vất vả, nên năm học thứ hai Sơn đã đi làm thêm kiếm
tiền. Sơn mở lớp dạy cho những sinh viên Hàn Quốc. Anh mang tất cả tình
yêu đất nước, quê hương để truyền dạy cho những sinh viên ngoại quốc
này khiến họ cảm thấy yêu mến con người Việt Nam hơn. Lớp học của Sơn mỗi ngày một đông, Sơn và các học viên của anh trở nên rất nổi tiếng trong giới sinh viên Hàn Quốc sang Việt Nam học tập và nghiên cứu.
Tốt nghiệp Đại học Sư
phạm Hà Nội, Sơn tiếp tục thi và học văn bằng hai tại Khoa Xây dựng
Đảng và Chính quyền Nhà nước, Học viện Báo chí và tuyên truyền. Anh thi
vào trường này với một suy nghĩ rất đơn giản, đó là anh muốn thể hiện
tình yêu của mình với Đảng và Bác. Nguyễn Ngọc Sơn có một tình yêu kỳ
lạ với Bác Hồ. Trong các cuộc nói chuyện, hoặc giảng dạy cho học sinh,
sinh viên, anh có thể kể chuyện về Bác triền miên từ ngày này sang ngày
khác. Khi Sơn đã kể về Bác, thì không một sinh viên nào không rơi nước
mắt và bản thân anh cũng nghẹn ngào khi bắt đầu những câu chuyện về Bác
Hồ.
Cũng chính tình yêu
kỳ lạ với Bác Hồ mà trong hoàn cảnh bệnh tình mỗi ngày một nặng, anh
vẫn vừa đi làm, vừa đi học, lại phấn đấu được đứng trong hàng ngũ của
Đảng khi đang còn trên ghế nhà trường. Thành quả của hai năm học văn
bằng hai cũng đáng nể khi Sơn được Bằng khen của Bộ trưởng Bộ Giáo dục
và Đào tạo về thành tích sinh viên nghiên cứu khoa học, một tấm bằng
tốt nghiệp đại học loại giỏi và trình độ cao cấp lý luận chính trị.
Với những kết quả đạt
được, tưởng rằng tương lai xán lạn đang mở ra trước mắt, nhưng rồi đất
dưới chân như sụt xuống trong cái ngày 24/7/2006, khi bác sĩ Bệnh viện
103 thông báo: “Bệnh nhân Nguyễn Ngọc Sơn bị suy thận độ 4, tức giai
đoạn cuối, thời gian sống chỉ còn tính từng ngày”.
Họ khuyên mẹ Sơn nên
đưa con về quê gấp và báo cho gia đình chuẩn bị tang lễ. Sơn không nói
được lời nào nữa. Mẹ Sơn gào khóc thảm thiết, rồi cuống cuồng chạy đi
chạy lại dọc hành lang bệnh viện, cứ thấy ai mặc áo trắng lại van xin
“hãy cứu lấy con tôi”. Một bác sĩ bảo: “Hai mẹ con thử sang Bạch Mai
xem người ta có nhận không, còn không thì đưa cháu về đi may ra còn
kịp”.
Theo Phạm Ngọc Dương
An Ninh Thế Giới
"Các kiến thức đầy đủ nhất về khai thác, thiết kế, lập trình và quản trị Web" www.thegioiweb.vn