Sống nhờ vào rác
Một xóm nhỏ nằm cạnh Hồ Đá thuộc ấp Tân Lập, xã Đông Hoà, huyện Dĩ
An, Bình Dương, với khoảng 35 hộ dân sinh sống, với hơn 40 đứa trẻ đang
ở tuổi đến trường. Nhưng có điều, các em chưa bao giờ biết tới cổng
trường.
Từ sáng tinh mơ, những đứa trẻ đã gọi nhau cùng đi nhặt rác. Khuôn
mặt chưa kịp rửa chạy vội cầm chiếc bao trên tay. Cu Thi, 10 tuổi (con
chú Thành) mái tóc vàng hoe, nước da sạm đen vì cháy nắng hỏi đám bạn:
“Hôm nay đi xa một chút nhé? Hôm qua tao được có ít chưa bán, phải gom
ngày nay nữa mới cân một thể”.
Những đứa trẻ ở đây luôn coi nhặt rác là một công việc quan trọng,
không thể nghỉ, dù ngày nắng hay mưa. Cu Thương, 8 tuổi (con cô Nga)
mặc chiếc quần ngắn qua đầu gối bước vội vã trên vai vác bao rác nhỏ,
chân bước đều và đưa mắt nhìn hai bên đường tìm đống rác. Thương kể về
kinh nghiệm nhặt rác của mình: “Em nhặt rác đã lâu rồi nên rất quen
những khu vực nào có nhiều vỏ chai nhựa, nắp bia. Muốn nhặt được nhiều
phải sớm từ khi họ chưa ngủ dậy, chứ muộn là người ta nhặt hết”.
Người lớn, thường đi làm từ sáng tới tận tối mới về, nên việc nấu
cơm, trông nhà coi em đều do các em tự làm. Khi thấy các đàn anh của
mình đi nhặt rác, nhiều em chỉ khoảng 5 hoặc 6 tuổi cũng đi theo để học
nghề. Cu Tí (5 tuổi) cũng được anh trai mình là Tèo (11 tuổi) cho đi
theo để dạy cách nhặt rác. Tèo vui vẻ nói: “Ban ngày bố mẹ đi làm hết
rồi, không có người coi em nên cho nó đi theo chỉ nhặt luôn cho quen”.
Thường ngày, những “cựu nhặt rác” đi rất xa, lùng sục khắp nơi như
vào từng xóm trọ, tới những khu vực có bãi rác ở làng ĐH Thủ Đức, khu
Suối Tiên, cầu vượt Linh Xuân, sang bãi rác trước cổng Bệnh viện Đa
khoa Thủ Đức. Tới chiều tối, “đoàn quân” nhặt rác lại còng lưng vác
trên vai những chiếc bao rác lớn hơn người.
Mang về tới nhà còn có các công đoạn sàng lọc phân loại các loại rác
để đem đi bán. Cu Phi, 12 tuổi (con cô Danh Út) cho biết: “Chiều tối
về, chúng em đổ rác nhặt được ra rồi chia ra từng loại như: nhựa, sắt,
lon nước nhôm, để riêng ra sau đó mới bán vì mỗi loại có giá tiền khác
nhau”.
Cổng trường xa lắm!
Những người dân sống ở khu Hồ Đá đều từ miền Tây lên TPHCM kiếm
sống. Họ làm đủ nghề như đập đá, phụ hồ, công việc không ổn định lo ăn
từng bữa. Khi còn bé, những dứa trẻ đã phải kiếm sống bằng nghề nhặt
rác để phụ giúp cha mẹ. Các em luôn được coi như một lao đông chính
trong gia đình của mình. Cu Thương khoe: “Bọn em đi nhặt về tích cóp 3
hoặc 4 ngày chở ra chỗ mua phế liệu ở gần Suối Tiên để bán, được khoảng
50.000 đồng, về đưa cho mẹ mua gạo”.
Trước kia, họ đi làm công, sống tự do nên không đăng kí hộ khẩu.
Điều đó đồng nghĩa với việc những em nhỏ sinh ra ở khu Hồ Đá đều không
có giấy khai sinh, nên không biết tên họ của mình. Chị Phạm Thị Trinh,
mẹ cu Tèo, Tí cho hay: “Những gia đình trong xóm Hồ Đá này đều không có
hộ khẩu ở đây. Nhiều lúc muốn làm giấy khai sinh cho mấy đứa trẻ phải
về tận Vĩnh Long. Cũng có một lần về để làm giấy khai sinh nhưng thấy
lâu, cuộc sống lại khó khăn không có điều kiện về nên đành thôi”.
Khi đươc hỏi về vấn đề làm giấy khai sinh cho các em, ông Đinh Văn
Hoàng, Chủ tịch UBND xã Đông Hoà cho biết: “Ngày trước, khu vực đó là
Hầm Đá, những người từ miền Tây tới để làm thuê. Họ dựng lều để ở không
quan tâm tới việc đăng kí hộ khẩu. Khi không còn khai thác đá nữa,
những họ vẫn sống ở đó, sinh con rồi thành xóm nhỏ.
Chuyện làm giấy khai sinh xã không thể giải quyết, phải về nơi
thường trú. Từ khi thực hiện đề án giải toả, 41 hộ dân trong làng Đại
học Quốc gia không còn thuộc sự quản lý của xã Đông Hoà nên chúng tôi
không có trách nhiệm nữa”.
Học sinh trên cả nước đang tưng bừng đón chào một năm học mới. Nhưng
hơn 40 đứa trẻ ở khu Hồ Đá trong làng Đại Học Thủ Đức lại chưa bao giờ
biết đến ngày khai trường.
Theo Dantri
"1001 Templates +Themes + Ebook về Download miến phí" www.thegioiweb.vn